YÊN MÔ THƯỢNG, YÊN MẠC, YÊN MÔ, NINH BÌNH

img
Phả hệ đồ

Vòng tay họ Phạm

Vòng tay họ Phạm
( Phạm Tiểu Vũ)
 

 

Tôi mang trong mình dòng máu họ Phạm, sinh ra và lớn lên bên bờ hai dòng sông nổi tiếng nơi xứ Quảng . Thu Bồn và Vu Gia , hai con sông đã đi vào thơ ca nhạc họa. Dòng sông đã cho tôi những ngụm nước trong vắt, đã nuôi tôi lớn khôn thành người. Làng tôi nhỏ bé hiền hòa nằm ẩn mình bên những rặng tre quanh năm bao bọc. In bóng xuống dòng sông là những ngôi chùa mái đình rêu phong cổ kính mang đậm dấu ấn của một thời cha ông đi về phương Nam mở cõi.
 
Ngày tôi rời quê để đi về phương Nam lập nghiệp. Ba tôi đưa tôi lên nhà thờ họ Phạm. Ông kính cẩn cùng tôi thắp nén nhang trước bàn thờ tiên tổ thầm cầu nguyện hương linh ông bà độ trì cho con cháu được bình an nơi quê xa đất lạ. Tiễn ra tận bến sông đầu làng, nắm tay tôi dặn dò: ” Dù con ở đâu đi đâu về đâu con hãy nhớ rằng con mang trong mình dòng máu họ Phạm “ lời dặn ấy vẫn còn in đậm trong tâm khảm của tôi.
 
Trong những tháng ngày phiêu bạt nổi trôi nơi đất khách quê người . Nỗi nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn bao giờ cũng canh cánh bên lòng của người lữ thứ tha hương . Nỗi nhớ ấy càng dâng cao khi ta bắt gặp đâu đó trên nẻo đường xứ lạ hình bóng của quê hương như cây đa, giếng nước, con đò, tên núi, tên sông, tên làng, tên xã, một khuôn mặt gợi cho ta nhớ đến những hình bóng thân quen nơi cố quận … Và cuối cùng tôi cũng tìm lại cho mình hình ảnh ấy qua  Đại hội đại biểu họ Phạm Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ II.
 
Duyên cớ đưa tôi đến với buổi họp mặt đầy xúc động chân tình đó băt nguồn từ một bức Email của Bác sĩ Phạm Văn Căn, Trưởng BLL họ Phạm Tp. HCM một con người hết lòng vì dòng họ . Tôi có thói quen là mõi sáng trước khi vào làm việc tôi thường check mail. Sáng hôm đó vào ngày 22/12/2010. Tôi bồi hồi xúc động khi nhận được bảng đăng ký tham dự Đại hội đại biểu họ Phạm Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ II mà Bác sĩ Căn gửi cho tôi . Không ngần ngại tôi lập tức ghi danh và nôn nao hồi hộp chờ đến ngày vui chung ấy.
 
Thế rồi sáng ngày 26/12/2010, bao nhiêu chờ đợi cũng đã tới . Trung tâm văn hóa Hòa Bình Quận 10 Tp. Hồ Chí Minh bổng như vui hơn vi sự có mặt của hơn ba trăm bà con cô bác họ Phạm đang sinh sống và làm việc tại Thành phố và các tỉnh lân cận về tham dự. Những khuôn mặt tôi mới gặp lần đầu tiên nhưng tôi có cảm giác như đã thân quen tự thuở nào, bởi tự trong mõi con tim của chúng tôi cùng mang trong mình dòng máu họ Phạm cùng một gốc gác tổ tông.
 
Lòng bồi hồi xúc đông tôi đến trước bàn thờ của Thượng Thủy tổ họ Phạm Việt Nam thành kính dâng hương lên Ngài, rồi tôi hòa mình trong cái niềm vui chung trong buổi họp mặt của những người họ Phạm than yêu của tôi . Điều đặc biệt ấn tượng trong tôi là những hoạt động đầy tính nhân văn trong buổi họp mặt như tặng quà cho các em ở mái ấm tình thương… trao học bổng cho hơn 20 cháu con em họ Phạm học giỏi có hoàn cảnh khó khăn đã đễ lại dấu ấn tốt đẹp trong lòng tôi về buổi họp mặt ấm áp nghĩa tình này.
 
Đại hội đại biểu họ Phạm Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ II cũng đã kết thúc, tất cả đã trỡ về với môi trường làm việc quen thuộc của mõi người ,nhưng riêng tôi và tất cả vẫn còn đọng lại mãi .Đêm ấy khi trỡ lại căn nhà nhỏ của mình giữa đất Sài thành ,,một cảm giác buâng khuâng trong hồn dâng lên đè nghẹt con tim. Sau buổi họp mặt dòng họ, tôi lại bổng thấy mình như những giọt mưa nhỏ được trở lai đầu nguồn sau những ngày theo dòng sông con suối lang thang phiêu bạt. Buổi họp mặt ấy như một nhịp cầu Ô thước đưa tôi về lại với dòng họ kết nối tôi với bao người con của họ Phạm đang sinh sống làm việc tại thành phố Hồ Chí Minh.Buổi họp mặt ấy đã cho tôi cái niềm tự hào của những người họ Phạm .Bởi vì trong mõi dòng máu của chúng tôi vẫn âm ỉ mang dáng dấp của vị danh tướng oai hùng Phạm Tu, cái lẫm liệt hiên ngang của Phạm Ngũ Lão, Yết Kiêu… có cái dịu dàng bay bướm của Huyền nữ Phạm Thị Trân với một thời :
           “Múa hát như muốn hát bàn đào
           Hát giục mây bay, giục gió ào
           Tiếng hát kinh hồn quân bạc ác
           Lời than làm nhỏ lệ đồng bào”
Và thời nay con bao nhiêu người con họ Phạm anh hùng và tài hoa nữa.
 
... Từ đây cái cảm giác cô độc giữa xứ người trong tôi không còn nữa, mà thay vào tôi là lòng tự tin, ý chí vươn lên như truyền thống bao đời nay của những người mang dòng họ Phạm . Tôi thấy như quanh đây những người Họ Phạm của tôi giữa thành phố này vẫn quan tâm đến tôi, vẫn cố làm hết sức mình để kết nối những trái tim họ Phạm xich lại gần nhau hơn.
 
Tôi lại nhớ về quê hương, nhớ đến ngôi nhà thờ họ Phạm năm in bóng bên dòng sông Vu Gia đã bao đời nay .Nhớ đến Mẹ tôi mõi chiều thường dõi mắt về phương Nam đễ ngóng tin đứa con phiêu bạt trỡ về .Chắc Mẹ sẽ rất vui và an lòng khi hay tin giữa Thành phố phương Nam này bên tôi còn có một cộng đồng những người họ Phạm luôn quan tâm đến với nhau và tôi là một thành viên trong số đó. Tôi thấy mình thật là hạnh phúc. Cảm giác ấm áp ấy theo tôi chìm dần vào giác ngủ.
 
Tôi xin cảm ơn những những người trong Ban liên lac họ Phạm ở Thành phố Hồ Chí Minh trong đó đặc biệt là Bác sĩ Phạm Văn Căn đã cho tôi một cơ hội tuyệt vời đễ đến với buổi kết nối đầy xúc động đã qua.